Chương 44: Nạp Thiếp

[Dịch] Tu Chân, Từ Hợp Hoan Tông Bắt Đầu

Thảo Đài Ban Tử V

7.615 chữ

08-02-2026

“Của cải tích cóp trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu.”

Tần Tiên Nhi cất tiếng, giọng nói có chút thanh lãnh, phá tan bầu không khí kiều diễm vừa nhen nhóm.

“Nàng yên tâm đi, ta đã là Thượng phẩm phù sư rồi. Tuy thu nhập không quá ổn định nhưng vẫn đủ lo cho chúng ta cơm no áo ấm. Tới nơi đó, miễn cưỡng cũng có thể xoay sở được.”

Ninh Phàm vừa nói, vừa vươn tay phải nhẹ nhàng nắm lấy bàn chân ngọc ngà đang bọc trong lớp hắc ti, khẽ khàng vuốt ve, cảm nhận sự mềm mại của những ngón chân, cùng cảm giác trơn láng, mịn màng mà tơ lụa băng tằm mang lại.

Sau đó, theo bản năng, hắn nắm lấy cổ chân nàng.

Tần Tiên Nhi cảm thấy thẹn thùng, muốn rút chân về nhưng bị giữ lại, đành phải buông xuôi.

“Phu quân, hay là chàng nạp thiếp đi.”

Tần Tiên Nhi nói tiếp: “Thiếp chỉ là phàm nhân, không thể song tu cùng chàng, chẳng giúp ích được bao nhiêu cho tu vi của chàng. Nếu chàng nạp một nữ tu...”

“Nữ tu đó tu luyện Thuần Âm Quyết, còn chàng tu luyện Thuần Dương Quyết, hai người âm dương song tu, tốc độ tu hành của cả hai sẽ tăng vọt. Có lẽ sẽ sớm ngày bước vào Luyện Khí tầng bốn.”

Ninh Phàm nghe vậy cũng khẽ động lòng.

Bản chất của tu tiên, chính là vì trường sinh.

Kiếp trước, Tần Thủy Hoàng cùng vô số đế vương vì cầu trường sinh mà trở nên điên cuồng, nhưng cuối cùng vẫn cầu mà không được.

Nhưng tại Tu Chân giới này, trường sinh không còn là hư ảo, mà là chân thực.

Bước vào Luyện Khí cảnh giới, thọ mệnh đã đạt tới 120 năm, vượt xa người thường, có thể coi là Tiên sư.

Thế nhưng, khi đã thật sự bước chân vào Luyện Khí, há có ai cam tâm thọ mệnh chỉ dừng lại ở con số 120 năm? Ai cũng muốn thành tựu Trúc Cơ. Một khi Trúc Cơ thành công, thọ mệnh sẽ tăng lên 240 năm.

Muốn Trúc Cơ, nhất định phải đẩy nhanh tốc độ tu luyện.

Tu hành tại linh mạch cấp cao, dùng Tụ Linh Phù, uống đan dược, hay song tu, tất cả đều có thể gia tăng tốc độ tu luyện.

Hợp Hoan Tông vốn nổi danh nhờ thuật hợp thể song tu, âm dương hoan lạc. Thế nhưng mục đích cuối cùng không phải vì hoang dâm, cũng chẳng phải để hưởng thụ khoái lạc, mà là muốn mượn âm dương song tu để nâng cao tốc độ tu hành.

Tốc độ tu hành nhanh đồng nghĩa với việc có nhiều cơ hội hơn để khấu vấn cảnh giới tiếp theo, đoạt lấy thọ mệnh dài lâu hơn.

Ninh Phàm tuy đã động lòng, nhưng ngoài miệng vẫn từ chối: “Ta cũng thích âm dương song tu, nhưng nữ tu bình thường quá mức kén chọn, lại còn quá tốn kém.”

“Ta không định rước về một kẻ tiêu xài hoang phí đâu.”

“Mấy ả tiện nữ tầm thường, hạng mèo mả gà đồng ấy, ta căn bản lười để ý.”

Nữ nhân sẽ không làm ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của hắn, nhưng nữ nhân sẽ móc sạch tim gan phèo phổi của hắn.

Vận khí tốt một chút thì khi về nhà, phát hiện trong nhà đến cái bàn cái ghế cũng không còn, lại còn gánh thêm một đống nợ ngập đầu.

Vận khí kém một chút, có khi bị hố chết lúc nào không hay.

Tần Tiên Nhi nói trúng tim đen: “Nói tóm lại, nếu gặp được người tốt, chàng vẫn sẽ động lòng chứ gì.”

“Khụ khụ khụ!”

Ninh Phàm ho khan vài tiếng, cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Tần Tiên Nhi hỏi: “Chàng thấy Mộc Nguyệt Nhi thế nào?”

“Nàng ấy ư? Ta không có cảm giác gì.”

Ninh Phàm khẽ lắc đầu.

Mộc Nguyệt Nhi bao năm nay vẫn lẻ bóng một mình, thỉnh thoảng gặp mặt cũng có trò chuyện đôi câu.

Nhưng cũng chẳng thể coi là thân thiết.

Trong Tu Tiên giới, giữa người với người quá mức thực dụng, rất khó tồn tại tình cảm chân thành.

“Chàng thường xuyên ở nhà vẽ bùa, ít khi ra ngoài. Vậy mà lại hay sang chỗ nàng ấy chơi, trò chuyện vài câu.”“Mộc Nguyệt Nhi tính tình cũng coi là tâm cao khí ngạo, muốn tìm một ngoại môn đệ tử, lại muốn dựa vào việc gả chồng để đổi đời, nên nhất quyết không chịu hạ thấp tiêu chuẩn.”

“Nàng ta từng nhiều lần đến Hồng Thành Lâu xem mắt.”

“Kẻ để ý nàng thì nàng chê, người nàng ưng thuận lại chẳng ngó ngàng đến nàng. Cứ thế mà lẻ bóng đến giờ.”

“Hiện tại chàng đã là ngoại môn đệ tử, lại là thượng phẩm phù sư, xem như đã đạt tiêu chuẩn của nàng ấy.”

“Chàng có thể nạp nàng ấy làm thiếp.”

Tần Tiên Nhi nói. Sở dĩ nàng nhắc đến Mộc Nguyệt Nhi cũng là có tư tâm.

Địa vị và khả năng kiếm linh thạch của phu quân ngày càng tăng, chắc chắn sẽ thu hút những nữ tử ưu tú khác tự nguyện ngã vào lòng.

Cho dù tạm thời từ chối, nhưng tương lai nếu gặp người thích hợp thì hắn vẫn sẽ gật đầu.

Thay vì để một nữ tử xa lạ bước vào cửa, tranh giành vị trí với nàng, chi bằng chủ động ra tay, tìm một người quen biết, hiểu rõ gốc gác.

Ninh Phàm khẽ gật đầu: “Được, ngày mai nàng cứ đi thăm dò ý tứ của nàng ấy xem sao.”

“Tuy nhiên, ta có hai điều kiện.”

“Điều kiện là gì?”

“Thứ nhất, Mộc Nguyệt Nhi phải còn trong trắng, là xử nữ chi thân. Ta không có thói quen nhặt ‘giày rách’, hay dùng lại đồ thừa của kẻ khác.”

“Thứ hai, có yêu cầu gì thì phải nói rõ ngay từ đầu để ta còn liệu tính. Đừng hòng lấp liếm cho qua chuyện, đợi ván đã đóng thuyền rồi mới đòi hỏi thêm này nọ.”

“Tuyệt đối không được nuông chiều thói ấy.”

Hôn nhân, bản chất chính là một cuộc giao dịch.

Nạp thiếp, lại càng giống một vụ mua bán.

Hai bên đàm phán, người bán ra giá cho món hàng, người mua đưa ra mức kỳ vọng, sau đó là cò kè mặc cả.

Nếu người mua thấy giá quá cao, vượt xa dự tính thì sẽ bỏ qua.

Ngược lại, người bán thấy khách quá nghèo, không trả nổi tiền hàng thì cũng có quyền từ chối.

Tần Tiên Nhi cúi đầu, mái tóc đen nhánh như thác nước rũ xuống tận thắt lưng. Trong làn nước, đôi bàn chân ngọc ngà khẽ đan vào nhau, lòng bàn chân mềm mại cọ nhẹ lên mu bàn chân kia đang mang tất lụa đen, trông vô cùng quyến rũ.

“Chuyện này thiếp hiểu rõ. Ngày mai thiếp sẽ hỏi nàng ấy.”

Ninh Phàm ngước mắt nhìn dung nhan tuyệt mỹ không tì vết kia.

Dưới hàng lông mày lá liễu là đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, sâu thẳm tựa tinh tú giữa trời đêm. Chiếc mũi ngọc trắng ngần điểm xuyết hoàn hảo, đôi môi không tô son mà vẫn đỏ thắm, tựa như đóa hồng mai nở giữa trời tuyết.

Làn da trắng mịn như bạch ngọc càng tôn lên vẻ đẹp khuynh thành ấy.

Từ khi Tần Tiên Nhi bước vào cảnh giới Võ Đạo Đại Tông Sư, khí huyết càng thêm dồi dào, không ngừng tẩy rửa và tôi luyện cơ thể, khiến nàng đẹp tựa ngọc quý không chút tì vết, chẳng khác nào tiên tử trên cung trăng.

“Nàng đẹp quá!”

Ngắm nhìn dung nhan tuyệt trần của thê tử, Ninh Phàm không còn kiềm chế được dục vọng nữa.

Hắn tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

Tần Tiên Nhi cười khúc khích, vươn tay ôm lấy cổ hắn. Khóe môi gợi cảm khẽ cong lên, tựa như đóa hoa bừng nở trong băng tuyết, xinh đẹp động lòng người.

Nhìn gương mặt kiều diễm ngay trước mắt, ngửi thấy mùi hương thanh u thoang thoảng.

Trong lòng Ninh Phàm rạo rực không thôi. Ánh mắt hắn vô thức dừng lại trên đôi môi đỏ mọng, nhỏ nhắn tinh xảo, căng mọng đầy đặn kia.

Hắn không chần chừ nữa, ôm chặt lấy thân hình mềm mại của nàng, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ.Nhàn nhạt, lại vương chút hơi lạnh.

Tựa như một đóa sen tuyết nở rộ trên đỉnh núi, thuần khiết mà thánh khiết, tỏa ra hương thơm mê người, khiến kẻ khác vô thức say đắm, không cách nào dứt ra được.

Cảm nhận được lửa nóng trong lòng đạo lữ, hàng mi dài của Tần Tiên Nhi khẽ run rẩy. Trong mắt nàng dâng lên tầng sương mỏng, ánh mắt long lanh như làn thu thủy tràn ngập tình ý, vội vàng đáp lại nụ hôn ấy.

Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi cả hai đều cảm thấy ngạt thở.

Ninh Phàm chậm rãi ngẩng đầu, thu vào tầm mắt là vẻ nhu tình cùng tình ý sâu đậm của nàng.

Thuở ban đầu khi hai người đến với nhau, tình cảm vốn chẳng sâu sắc là bao. Nhưng trải qua năm tháng đằng đẵng, tình nghĩa ấy lại giống như vò rượu ngon, càng ủ càng thêm nồng đượm.

Hơi thở nóng rực phả vào mặt, đôi gò má Tần Tiên Nhi thoáng ửng hồng, thần sắc trở nên mê ly:

“Ta muốn chàng.”

“Ta cũng muốn nàng!”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!